|
Game Private - Game Online
Hack - Auto Game
Ảnh Đẹp - Hình Nền - Cosplay
Theo dõi TL
Bookmark and Share

Showing posts with label E4.Truyện ngắn - tiểu thuyết. Show all posts
Showing posts with label E4.Truyện ngắn - tiểu thuyết. Show all posts

Thursday, March 14, 2013

Gửi người anh yêu thương

Đã gần 4 năm rồi phải không em? Em nói chia tay khi anh đang còn quá nhiều kỉ niệm đẹp cũng như hình bóng của em.
Giờ này em đang làm gì, cuộc sống em như thế nào? Dù sao anh vẫn mong cuộc sống em êm đềm, đầy đủ như em đã ước mơ nhé.
Ngày bên anh em là cô gái yếu đuối, thật hồn nhiên và trong sáng, một cô gái hiền lành chân thật. Anh tự hứa sẽ lấy đôi vai gầy che chở, bảo vệ cho em trước những sóng gió của cuộc đời. Anh rất yêu em, yêu em nhiều lắm Tình ạ.
Chúng mình đã có một tình yêu thật đẹp và có rất nhiều kỉ niệm mà không phải tình yêu nào cũng có phải không em? Những buổi tối mùa đông lạnh lẽo ngoài Bắc, em thích được anh chở đi chơi dạo phố trên chiếc xe đạp, em thích ra bờ hồ ngồi nhìn những làn sóng lăn tăn nối đuôi nhau đập vào bờ, em thích được anh ôm khi em thấy lạnh, em thích đi ăn ốc nóng... Những buổi tối dưới ánh đèn vàng hai đứa mình tay trong tay đi dạo phố, em rất thích ăn trái dâu da xoan, anh đã hái rất nhiều cho em, có những hôm em khóc ướt bờ vai anh... lúc đó anh thương em nhiều lắm.
Em biết không trên đời này anh ghét nhất là thời gian, nó cứ âm thầm trôi đi nhưng tàn phá rất ghê gớm những gì của quá khứ. Nó cũng đã cướp mất em khỏi vòng tay của anh, cướp mất bóng hình thân quen, thương yêu nhất của anh.
Thư tình: Gửi người anh yêu thương, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Tho tinh, tinh yeu, chia tay, ra di, nguoi yeu, yeu em, nho em, ben em, yeu thuong, noi buon, noi dau, xa nhau, hinh bong, ky uc, ky niem, thu tinh cho em, thu tinh yeu
Anh sẽ tìm lại hình bóng yêu thương của em trong những giấc mơ (Ảnh minh họa)
Những ngày tháng cuối cùng của quãng đời sinh viên cũng là những ngày anh sống trong sự lo âu, sợ sệt. Anh rất sợ bởi vì trên đời này có rất nhiều mối tình đẹp cuối cùng rồi cũng phải ly tan. Và tình yêu của chúng mình cũng cùng chung số phận. Em đã chính thức nói lời chia tay một cách thờ ơ như không có gì. Ngày xưa em thề thật nhiều, em hứa cũng không ít nhưng tại sao bây giờ em lại biến mình thành người nói dối như vậy hỡi em. Vì sao, vì ai vậy em? Vì anh không còn yêu em nữa hay vì anh chưa thể chăm lo cuộc sống đầy đủ cho em vậy hay hình bóng anh trong trái tim em cũng như số phận của một chiếc áo vậy.
Em tàn nhẫn lắm! Khi chúng mình đến với nhau thì cả hai cùng hạnh phúc, tình yêu anh dành cho em không hề phai màu úa sắc. Nhưng khi em ra đi em có biết em đã để lại cho anh một khoảng trống, một hình bóng, một nỗi đau cho đến tận ngày hôm nay vẫn chưa thể nào nguôi ngoai được không? Em ra đi tại sao em không nói lý do cho anh biết vậy, vì anh nghèo, anh không bằng người ta, không nhà lầu xe hơi, không phải con cháu ông này bà nọ... để cho đến tận ngày hôm nay anh vẫn chưa thể trả lời được câu hỏi vì sao anh mất em nữa Tình ơi. Để cho bây giờ anh cứ tự trách bản thân mình vì sao không thể giữ được người mình yêu. Em có bao giờ hiểu được cảm giác đó không em. Chắc là không rồi em nhỉ. Ngày xưa em đã rất thích bài hát ''Người con gái chung thuỷ'' em có còn nhớ không?
Bây giờ em đã có mái ấm, có hạnh phúc riêng, anh cũng không biết cuộc sống em dạo này sao nữa, nhưng dù sao anh vẫn cầu chúc em đạt được những mơ ước trong đời như em vẫn thường ước mơ em nhé.
Anh không trách gì em đâu, hãy cứ mạnh mẽ vững vàng lên em nhé. Em cười, em hạnh phúc là anh cũng hạnh phúc rồi. Còn anh, anh sẽ chôn sâu kỉ niệm này vào trong lòng, anh sẽ giữ chặt hình bóng em trong tim, anh sẽ tìm lại hình bóng yêu thương của em trong những giấc mơ.
Tạm biệt em - Người mà tôi yêu quý nhất, người mà đã cho tôi biết chất vị ngọt bùi cay đắng của tình yêu.

Wednesday, March 6, 2013

Thư tình: Chỉ cần anh hiểu

Cảm ơn anh, cảm ơn anh thật nhiều, vì những gì anh mang đến, vì những tháng ngày đã qua dù là thật lòng hay không thì em vẫn luôn trân trọng điều đó, bởi ai đó đã từng nói "hạnh phúc lớn nhất trên đời là tin rằng mình được yêu". Cảm ơn những nụ cười anh đã mang đến, và cảm ơn cả những giọt nước mắt, khi nụ cười nở trên môi em biết mình đang hạnh phúc, khi nước mắt ướt mi em biết mình yêu anh thật nhiều. Anh biết điều lớn nhất anh mang lại cho em là gì không? Đó không phải là vật chất xa hoa hay những món quà xa xỉ, mà đó là một ước mơ giản dị mà nếu như không có anh thì em đã vô tình đánh mất - "mơ ước đươc làm mẹ". Thật lòng những nỗi đau, những mất mát của quá khứ đã để lại trong tâm hồn em những vết sẹo lồi lõm. Những người đàn ông trước anh đã cho em biết mùi vị của khổ đau nhiều hơn là hạnh phúc, anh xuất hiện đúng lúc em đau khổ nhất, bù đắp và làm con tim em như vui trở lại.

Anh biêt không? Có những lúc anh làm em như vỡ òa hạnh phúc, em hạnh phúc đến không dám tin, em nghi ngờ, em sợ hãi ngay cả khi ở trong vong tay anh. Ngày ngày trôi qua em hy vọng tình yêu của mình đủ lớn để anh không bao giờ buông lơi vòng tay ấy. Em sợ, thực sự em rất sợ... Lúc này đây em lặng đi khóc không thành tiếng, con tim đau nhói, vì em có cảm giác anh không còn yêu em như trước nữa? Em phải làm gì đây anh? Em nhớ mình đã từng ngất đi trong những tiếng nấc khi người yêu rời khỏi thế giới này, em đã mất niềm tin vào cuôc sống, chìm trong nước mắt mà vẫn không vơi niềm đau. Anh đến cùng lúc những cơn gió mùa thu bắt đầu thổi nên em cảm nhận tình yêu anh dành cho em cũng nhẹ nhàng như chính những cơn gió ấy, không dữ dội nên rất bình yên, nhẹ nhàng đủ để xoa dịu nhưng cơn đau quặn thắt, cũng đủ để làm hồi sinh con tim khô héo.

Thư tình: Chỉ cần anh hiểu, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, em yeu anh, cam on anh, tinh yeu, nuoc mat, qua khu, noi dau, hanh phuc, mai yeu, xa em, ben em, noi nho, cho doi, binh yen, thu tinh cho anh, thu tinh yeu
Em đã và sẽ mãi yêu anh bằng tất cả tình yêu có thể (Ảnh minh họa)
Anh yêu! Anh đã lấp đầy những khoảng trống trong em, cuộc đời mới 26 tuổi đã nham nhở như một chiếc áo rách, anh đã vá nó lại khi mà tự nó muốn ném mình vào thùng rác. Có lẽ anh sẽ chẳng bao giờ hiểu được là anh quan trọng với em như thế nào, chính em cũng chẳng bao giờ nghĩ là sẽ yêu anh nhiều đến thế. Tình yêu em dành cho anh dù đúng hay sai, dù màu hồng hay màu đen, dù hạnh phúc hay khổ đau, em không bao giờ hối hận. Em đã và sẽ mãi yêu anh bằng tất cả tình yêu có thể, chỉ cần anh hiểu điều đó.

Đêm thật lạnh, cái lạnh của da thịt và lạnh cả con tim. Lúc này đây em nhớ anh cồn cào, da diết. Nhớ vòng tay siết chặt, nhớ hơi ấm, nhớ những ngày đầu bên anh, hạnh phúc ngập tràn... Đã rất nhiều người phải ghen tỵ, lúc đó em cảm ơn số phận đã cho em được gặp anh, nhưng ý trời không ai biết trước, em mong mình mãi như lúc mới yêu. Cuộc sống dạy em biết chịu đựng, vì thế dù nước mắt không ngừng rơi em cũng không bỏ cuộc, khi nào anh còn yêu em thì khi đó em vẫn đủ sức chờ anh mỗi đêm. Sống với nỗi nhớ và sự chờ đợi, em sẽ làm được, sẽ không phản bội, em sẽ vẫn là em của ngày đầu anh yêu. Anh ơi, nếu như một ngày nào đó tình yêu em dành cho anh không đủ lớn để giữ anh lại thì em sẽ buông tay, sẽ trả anh về những ngày xưa không có em, dù em biết bao nhiêu nước mắt cũng không thể quên anh. Nghĩ đến thôi nước mắt đã mặn chát bờ mi, con tim đã nhói đau từng hồi. Anh hãy nói sẽ mãi ở cạnh em, anh sẽ không bao giờ xa em, sẽ cùng em đi trên một con đường được không anh? Em mãi yêu anh!
***
Thư tình: Anh còn nợ em!

Tôi vẫn một mình cho đến bây giờ tuổi 26. Thật khó tin đúng không? Nhưng tôi vẫn đi "một mình", về "một mình", làm việc "một mình", vui một mình", buồn "một mình"... Tôi sợ bóng đêm, trong bóng đêm tôi thấy mình lẻ loi, cô đơn trống vắng. Vì sao tôi vẫn "một mình"?

Tôi gặp anh một người bạn học chung 3 năm trung học. Những câu chuyện vu vơ, những cái nhìn nhẹ nhàng,... cứ thế trôi qua êm đềm, nhẹ nhàng sâu lắng cho đến khi anh nói mến tôi. Tôi bắt đầu để ý kĩ đến anh hơn và thật buồn khi biết quá khứ của anh. Anh đã từng yêu - một tình yêu sâu sắc, đắm say nhưng vì cô ấy lén lút quen với người khác nên anh chán nản hụt hẫng... chính trong lúc ấy anh gặp tôi. Một thời gian ngắn anh đã nói muốn ở bên cạnh tôi, nhưng tôi biết anh vẫn qua lại với người xưa. Tôi tự hỏiliệu anh có thật sự quên người xưa? Anh có thương tôi thật lòng hay anh đến với tôi vì muốn khỏa lấp khoảng trống trong lòng anh? Tôi nghĩ và cứ nghĩ...

Tôi từ chối. Khuyên anh hãy quay lại với cô ấy hay tìm cho mình người bạn khác.
Dẫu biết ai cũng có quá khứ. Tôi cố gắng bỏ qua tất cả nhưng mỗi khi tôi nhắm mắt lại đầu tôi hiện ra cảnh anh và cô ấy bên cạnh nhau... thế là tôi không thể chấp nhận được.

Có lẽ tôi là cô gái đa nghi chăng? Nước mắt tôi vẫn rơi vì thất vọng vì nhớ anh vì buồn tủi. Tôi chưa từng yêu thương ai cho đến khi gặp anh, mà phải gặp cảnh trớ trêu như thế này thì quá buồn cho tôi.

Thời gian sẽ trả lời tất cả!
Đã hơn một tuần trôi qua anh không liên lạc với tôi. Tôi mong đều đó nhưng cũng mong anh hãy gọi cho tôi.
Thư tình: Anh còn nợ em!, Thư tình, Bạn trẻ - Cuộc sống, Thu tinh, tinh yeu, nguoi yeu, yeu anh, noi nho, nguoi cu, lua doi, phan boi, nho anh, mot minh, co don, chia tay, xa nhau, yeu thuong, thu tinh cho anh
Trả lại anh tất cả những câu nói yêu thương (Ảnh minh họa)
Bây giờ thì tôi "một mình" ngồi nhớ đến anh, ngồi nghĩ tới anh... Trả lại anh tất cả những câu nói yêu thương những lời hứa vội vàng, những cái nhìn bâng vơ... trả lại tất cả. Cho dù mai sau có như thế nào đi nữa thì anh vẫn còn nợ tôi đúng không anh? Xin gởi đến anh bài hát.
Anh còn nợ em
Công viên ghế đá
Công viên ghế đá
Lá đổ chiều êm
Và còn nợ em

Dòng xưa bến cũ
Dòng xưa bến cũ
Con sông êm đềm
Anh còn nợ em

Chim về núi nhạn
Trời mờ mưa đêm
Trời mờ mưa đêm
Anh còn nợ em

Nụ hôn vội vàng
Nụ hôn vội vàng
Nắng chói qua song
Anh còn nợ em

Con tim bối rối
Con tim bối rối
Anh còn nợ em
Và còn nợ em

Cuộc tình đã lỡ..
Cuộc tình đã lỡ
Anh còn nợ em....
Đúng "anh còn nợ em" nhưng xin anh đừng "trả" lại gì...
***
Bán trinh

Tôi thoát ra khỏi bàn tay dơ nhếch của Long, thoát ra cái mùi ghê tởm trên con người ấy. Tôi nhớ hoài sự phẫn nộ của Minh dành cho kẻ ấy, cái gương mặt của hắn vẫn phì phèo điếu thuốc, nhả khói đầy phòng, kèm theo lời nói chưa bao giờ khốn nạn hơn: "nó xong đời rồi".
***
Dòng nước chảy dài lai láng trên mặt đường, tuôn từng hàng lắc léo trên khung cửa kính. Cơn mưa hối hả, mịt mù và xa xăm. Nơi góc nhỏ căn phòng, tôi co ro trong những nghĩ suy đã là vụn vặt, đời thường. Tôi đã đủ can đảm để nghe tiếng mưa rả rích bên tai, êm đềm và dữ dội, như đang thổn thức trong lòng một cách âm vang mãnh liệt.
Hơi thở lăn dài theo từng làn khói thuốc mỏng manh, chợt tan mất vào không gian lạnh lẽo, đầy cô độc. Tôi vẫn nhớ bài học, biết dối mình để thứ tha mọi lỗi lầm.
Phòng tư vấn của tôi nằm bon chen giữa những gian hàng đắt đỏ. Tập nập kẻ đến người đi, nhìn vào cứ như là tôi là một chuyên viên tư vấn nổi tiếng, người nào đến đây cũng đảo mắt tới lui rồi dựng xe vào ngay mặt tiền trước văn phòng của tôi.
Có những thứ xung quanh cuốn hút họ hơn là ngồi nghe tôi tư vấn những điều vớ vẩn về gia đình, tình yêu hay thỉnh thoảng khách của tôi cũng là bệnh nhân tâm thần. Hay đại loại việc bỏ tiền ra để tôi tư vấn thì với số tiền đó bọn xã hội đen cũng giải quyết thay họ việc gia đình, nhanh chóng mà hiệu quả.
Tôi chẳng bao giờ quan tâm đến việc nhiều người vẫn hay tranh giành nhau một chổ dựng xe ngay trước văn phòng mà không phải là khách của mình.
Ngồi trong văn phòng của chính mình, mặc đơn giản một chiếc áo sơ mi trắng với cái quần tây đen, tôi thấy mình ngây thơ và trẻ dại biết dường nào, nhìn lên cái bảng phòng tư vấn tâm lý Dạ Linh chỉ là treo cho vui, thỏa mắt nhìn thành quả của mình, thời đại này tự mỗi người vẫn giải quyết được mọi chuyện.
Anh Minh người yêu của tôi hiện tại, lúc nào cũng bực bội vì mỗi lần đến thăm tôi đều không có chỗ để xe, anh hay cãi nhau với nhiều người và dọn sạch sẽ văn phòng giúp tôi. Tôi vẫn hay đùa cợt với anh: "Hay anh cũng như họ, qua bên ấy mà xem vàng, xem đô la, văn phòng em là nơi giữ xe mà. Anh nghe em tư vấn hoài anh không thấy mình cũng có thể điên lên sao"
Có lẽ vì, rất nhiều lần, khách hàng của tôi không được bình thường, bị chồng "bỏ" từ trên lầu 3 xuống, bị tâm thần rồi cứ đến tôi xin tư vấn, phải làm gì khi bị chồng bỏ(!). Làm nghề tư vấn như tôi nghe được nhiều mảnh đời, đọc được nhiều suy nghĩ khác nhau, chia sẻ những u uất của các bà vợ, ông chồng.
Thế nhưng chuyện của tôi thì không giải quyết được. Anh Minh vẫn thường cứu nguy cho tôi trong những lúc có khách hàng không bình thường, nhiều khi anh thay tôi tư vấn, những gì anh nói thường rất hay. Vì đã một lần, tôi là khách hàng của anh.
Khi nhớ lại, đó vẫn là nỗi đau không bao giờ phai mờ trong tâm trí của tôi. Nó ám ảnh tôi từng đêm, dày vò tôi, ngày đó tôi như con thú hoang lang thang khắp nơi, bất cần đời. Không có anh, có lẽ đã không còn tôi.
Vào một đêm cơn mưa rào rích lên từng cơn ớn lạnh. Tôi ở cạnh Long, người tình ngày ấy của tôi cũng chính là bạn thân của Minh. Minh thầm yêu tôi, tôi biết, nhiều chàng trai khác cũng yêu tôi, tôi đều biết nhưng tôi lại chọn đi chơi cùng Long, người đàn ông đủ tư cách đi cùng tôi đến những nơi sang trọng.
Tôi đẹp, tóc dài xoăn lượn, cao như người mẫu, dáng thon gọn, theo như cách gọi "điện nước đầy đủ", tôi là người đẹp nhất và tôi có quyền chọn lựa tình yêu cho mình. Tôi kêu ngạo, tạo hóa đã ban cho tôi cái quyền đó. Hai chúng tôi ngồi cạnh nhau trong chiếc taxi băng qua đoạn đường heo hút và vắng lặng.
Con đường trắng xóa trong cơn dông hòa cùng ánh đèn vàng chói lọi của màn đêm. Tôi run người lên từng cơn, chợt một bàn tay đặt lên đùi tôi, cảm giác thân quen giờ bỗng lạ lẵm, khiến tôi giật mình và lo lắng. Tôi biết rằng anh ấy sẽ chẳng làm vậy nếu tôi chưa cho phép, tay anh lướt dài lên da thịt tôi, ấm áp, rạo rực làm tôi không thốt lên được lời nào. Mùi hơi men cay đã nồng nàng và cháy bỏng thêm, tôi biết mình không dừng lại được.
Tôi gọi Long là người tình của mình chứ thật ra, tình cảm tôi dành cho anh ấy chưa đủ lớn, với Long, tôi đùa cợt nhiều hơn là yêu. Nghịch lý thay đấy lại là một màn đùa cợt ngoạn mục, tôi trở thành con mồi của Long khi nào không biết. Hắn ghi hình, quay phim tôi, sự thô bỉ đấy không sao tả được.
Hắn đã thắng và ngẩn cao mặt mà vênh váo với bạn bè, kệch cởm, cười vào mặt tôi mà nói: "nó chẳng là gì cả".
Tôi đã cố bám lấy bất cứ vật gì lúc ấy, bàn tay tôi gồng lên mạnh mẽ và rồi chợt buông tay ra, tôi thả lỏng toàn thân, tôi nghe mình không thở được nữa. Bất chợt, Minh ghì chặt lấy tôi, anh lấy hết chiếc khăn này đến chiếc khăn khác đắp lên da thịt trần truồng của tôi. Tiếng khóc của tôi cứ dài và dai dẵng.
Trên tấm ga trãi giường trắng tinh giờ đã không còn vẹn nguyên vì một màu nhem nhuốc, kinh khủng và đáng sợ.
Tôi thoát ra khỏi bàn tay dơ nhếch của Long, thoát ra cái mùi ghê tởm trên con người ấy. Tôi nhớ hoài sự phẫn nộ của Minh dành cho kẻ ấy, cái gương mặt của hắn vẫn phì phèo điếu thuốc, nhả khói đầy phòng, kèm theo lời nói chưa bao giờ khốn nạn hơn: "nó xong đời rồi".
Vài ngày sau đó, Minh liên tục đến bên tôi, anh không dám chạm vào người tôi, anh né tránh mọi hành động chạm vào tôi, đứng gần tôi anh lúng túng, anh sợ chạm vào nỗi đau đang giày vò trong tôi. Anh làm cho tôi nhận thấy sai lầm lớn nhất của mình chính là sự kiêu ngạo, cái quyền phán xét mọi người bằng ánh mắt chói lọi, cái nhìn ai cũng thấp hơn mình về tất cả.
Sau những va vấp ấy, tôi thư thái trong an bình và không ai cạnh tôi ngoài anh. Rồi bất ngờ, anh ngỏ lời yêu tôi. Năm năm sau cùng với nỗi đau, tôi chấp nhận làm người tình của anh. Anh điềm nhiên, mạnh mẽ, bỏ qua những vụn dại ngày trẻ của tôi.
Đôi mắt tôi cay cũng làm anh nhói lòng, gọi điện tôi không nhấc máy, anh như kẻ điên đi khắp nơi lùng sục, một ngày không gặp tôi, anh trắng đêm ngắm tôi qua bức ảnh. Tôi bắt đầu biết hạnh phúc là gì khi ở cạnh anh, nhưng càng gần anh tôi thấy mình càng có lỗi vì không thể cho anh tất cả...
Ngày chúng tôi cưới nhau, anh hạnh phúc, tôi lại thấy mình có lỗi. Nỗi đau ngày xưa cứ quay về đánh thức tôi, tôi luồn thân người vào anh, trốn tránh và cầu xin được che chở.
- Anh sao vậy?
- Không có gì đâu em.
Đôi mắt anh, gương mặt anh ám ảnh tôi vào tận giấc chiêm bao. Nằm trong vòng tay anh, khi hai cơ thể là một, ghì chặt vào nhau, tôi khẽ thì thào những âm thanh hoang lạc. Anh buông người, nhìn chằm vào tôi, đôi mắt sắc lẹm như dí thẳng vào mắt tôi một nỗi đau vô tận. Anh cũng như tôi, đang nhớ về ngày xưa...
Chúng tôi luôn cạnh nhau vào những cơn mưa. Ồn ào nhưng tĩnh lặng. Còn tôi thì sợ những ngày mưa, nỗi ám ảnh ấy, sự khiếp đảm ấy luôn làm tôi phải rùn mình như có một bàn tay vô hình đặt lên thân thể tôi mà không báo trước.
Thế nhưng, anh lại bảo, anh thích những ngày mưa. Lần này, anh làm tôi rất đau từ những cái ôm chặt, cào cấu tôi, đến những cái đai nghiến từ ánh mắt nghe nhói lòng. Tôi hiểu được nỗi đau của anh.
- Anh đang suy nghĩ điều gì? Xin hãy nói với em.
- Em định tư vấn cho anh sao? Em làm được không?
Giọt nước mắt tôi rơi, anh giả vờ không thấy. Anh ngồi dậy, hút một điếu thuốc, tỏa ra những làn khói u ám, mùi thuốc làm tôi ngột ngạt, anh vẫn thản nhiên nghe mưa....nhìn khói thuốc và đai nghiến. Chưa bao giờ anh để tôi phải hít lấy cái mùi khói thuốc ám ảnh ấy.Tôi rùn mình vì mưa lạnh cứ ào ạt tuôn rơi ngay khi đã ngồi cạnh anh.
Anh lật lại những bức ảnh ngày trước của tôi. Một niềm tự hào ngày ấy cho bất kì chàng trai nào đứng cạnh tôi. Tôi xinh đẹp và giàu có. Trong nhiều bức ảnh vắng mặt anh. Tôi đến gần anh, hôn nhẹ lên vành tai anh. Tôi thì thào: "cảm ơn anh".
Ánh mắt anh nhìn tôi không chớp, không lời nào, anh đẩy tôi xuống giường. Anh hành động như một con thú hoang, gào thét. Đôi mắt anh nhìn thẳng vào tôi, sắn bén và dữ dội như muốn nuốt lấy con mồi. Tôi lặng yên, nước mắt rơi, nuốt nước bọt vào trong, rồi nhắm nghiền đôi mắt lại. Anh ngồi dậy, hút điếu thuốc, anh thì thầm rất nhỏ: "Tại sao?".
Một người khách ngồi đợi ở văn phòng của tôi. Một cô gái trẻ, sang trọng, thấy tôi cô ấy cười và thổi ra một làn khói thuốc mỏng manh.
- Cô là Dạ Linh?!
- Dạ vâng. Là tôi đây. Cô đến đây để tư vấn?!
- Không! Tôi đến để cho cô biết một điều.
Tôi chờ đợi trong im lặng. Cô gái tiến đến bàn làm việc của tôi, cầm cây viết lên, viết vào trang giấy trắng mấy dòng nghệch ngoạch.
- Bây giờ đến lượt cô tự tư vấn cho chính mình rồi đấy.
- Cô là ai? - Tôi vội vàng hỏi.
Người con gái ấy cười và nhìn vào mắt tôi, lại một làn khói thuốc bay vào mặt tôi: "Hãy học ở tôi".
Như một giấc mơ. Tôi chao đảo cõi lòng, đàn ông vẫn íích kỉ như nhau. Tôi nhận ra sự thay đổi từ anh ngay cái lần anh đai nghiến nhìn tôi.
Nỗi ám ảnh ngày xưa quá lớn đối với hai chúng tôi. Anh đã quá yêu tôi nên không muốn bất kỳ ai chạm vào thân thể của tôi, thân thể người vợ đầy kiêu hãnh của anh.
Tôi khoát lên người một bộ váy màu đỏ, tóc cắt ngắn, nhuộm màu hạt dẻ, tô son môi màu đen bóng, lấp lánh kim tuyến, móng tay và móng chân tôi cũng đều sơn màu đen. Đeo hoa tai dài, mang túi xách màu đen sang trọng, diện một đôi giày cao mười phân màu đỏ xẫm được đính bằng những hạt đá lấp lánh. Tôi thấy thấp thoáng hình ảnh Dạ Linh của ngày xưa, xinh đẹp và giàu có.
Theo tờ địa chỉ mà cô gái ấy đưa, tôi đến nơi, gõ cữa.
- Cô cần gì? - Một con mụ cũng quái dị chẳng khác gì tôi.
- Tôi muốn bán trinh. - Sắc mặt tôi không chút thay đổi.
Ánh mắt mụ ta nhìn tôi từ trên xuống dưới không chút nghi ngờ: "Có cần phải sang trọng như thế không?". Một cuộc sắp xếp, chắp nối gọn gàng. Tôi bán trinh cho chính chồng của mình. Tôi ung dung, bước vào căn phòng để đón đợi người đàn ông ấy. Tôi thư thái hút một hơi thuốc dài.
Thì ra, đây là bài học mà chồng tôi chưa bao giờ dạy cho tôi. Chồng tôi yêu cầu mở đèn lên. Tôi điềm nhiên: "Chơi em xong rồi hãy mở".
Nước mắt tôi vẫn lăn dài trên gương mặt. Sẽ là lần cuối cùng tôi ở cạnh anh lúc này, tôi đã mãn nguyện trao cho anh cái mà anh mong chờ, nó hệt như sự giả tạo mà anh dành cho tôi. Tôi khóc thành tiếng.
- Cô sao vậy? Tôi làm cô đau à?
- Đúng, rất đau....vì sao anh làm như vậy?
Như nhận ra giọng nói của tôi. Anh bật dậy, mở đèn lên. Tôi ngồi dậy xoay lưng về phía anh. Tôi cảm giác một hơi ấm nhè nhẹ đang từ từ đặt lên vai mình. Tôi quay sang nhìn anh một cách hối tiếc. Mắt anh đỏ hoe, thân người anh đỗ sụp dưới chân tôi. Căn phòng lạnh ngắt, yên tĩnh một cách đáng sợ.
Tôi mặc áo quần lại chỉnh tề, rồi bước ra khỏi phòng. Tôi thấy môi anh mấp máy không nói nên lời, anh muốn ghì chặt tôi lại nhưng không được như có một vật gì đó đang đè nặng anh xuống. Tôi biết anh yêu tôi, yêu con người của tôi, yêu tôi như bao thằng đàn ông khác.
- Anh biết là em sợ mưa mà.
Cánh cửa khép lại sau lời nói của tôi. Không gian vẫn lặng điếng người. Có thứ âm thanh rất rõ ràng phát ra từ khi cánh cửa đã khép lại mà tôi và anh ai cũng giả vờ như không nghe thấy...







Vai diễn nào cho em?

- Em cho anh xin số điện thoại được không?
- Anh là ai?
- Là một người bạn trên face, theo dõi em từ lâu nay mới làm quen.
- Vậy sao không làm quen từ sớm?
- Từ từ, để tìm hiểu đã.
***
Khuya, trong căn phòng trọ nghèo nàn, cô đang ngồi ăn nốt ổ bánh mì thịt mua từ lúc 6 giờ chiều. Hôm nay đoàn phim quay cảnh đêm, lại là cảnh mưa nên phải quay đi quay lại mấy lần. Cô là chủ nhiệm nên chạy tới chạy lui la hét om sòm, hậu quả là giờ này cô đã mỏi mệt rã rời, chỉ muốn nằm xuống, lăn ra ngủ một giấc, sáng mai lại phải đi quay tiếp.
Ăn xong ổ bánh mì, cô nằm phịch xuống chiếc nệm cũ có mùi ẩm mốc vì cả tháng không đem phơi nắng cũng chẳng kịp thay ga, với tay lấy điện thoại để nhắn tin trong vô vọng "Anh đang làm gì thế? Anh đang ở đâu?".
10 phút trôi qua, chiếc điện thoại vẫn im lìm, cô thiếp đi trong giấc ngủ với y nguyên bộ đồ mặc từ lúc sáng.
Hai năm trước, cô quen Vũ trong một lần đi quay phim tốt nghiệp, Vũ làm quay phim còn cô là diễn viên. Cô có nhan sắc thua kém bạn bè, nhưng điều đó không làm cô tự ti mặc cảm, mà ngược lại cô biết biến cái nhan sắc xấu xí của mình thành một điểm lạ để bù đắp cho những phần khiếm khuyết. Cô hoạt bát, vui vẻ, nói năng hài hước khiến mọi người thấy vui mỗi khi gặp cô. Dần dần họ quen với cái xấu lạ của cô và không ai còn thấy cô xấu nữa, Vũ cũng vậy.
Vũ và cô đã có những tháng ngày thật đẹp, ngày nào đi quay phim Vũ cũng đều mang cho cô hộp sữa tươi. Còn cô luôn tranh thủ lúc rảnh là tìm quán nước mua cho Vũ ly cà phê đá uống cho tỉnh ngủ.
Cô nhận được hợp đồng phim mới, nhưng trong danh sách ekip quay phim không có Vũ, người ta không thích anh vì hay cãi tay đôi với đạo diễn về việc chọn góc quay, có thể Vũ tài lại cá tính, làm nghệ thuật thì mỗi người một góc nhìn, nhưng trong đoàn phim, đạo diễn là vua nên Vũ hay bị từ chối...
Hôm ấy đi quay ở Vũng Tàu cô bị ngất xỉu, mọi người hốt hoảng đưa cô vào bệnh viện. Khi tỉnh dậy cô thấy mình đang nằm trong một căn phòng trắng toát, lạnh lẽo. Bệnh viện chuyển cô về Sài Gòn lúc nào cô không hay, vậy có nghĩa cô bị hôn mê khá lâu. Bác sĩ đưa cho cô kết quả xét nghiệm, kết quả siêu âm cô bị ung thư gan giai đoạn hai cần chữa trị gấp nếu không muốn di căn.
Cầm điện thoại trên tay, cô định nhắn tin cho Vũ, tin nhắn được soạn xong nhưng cô lại ngập ngừng chưa muốn gửi. Cô lừng khừng suy nghĩ thầm: "Mình nằm đây gần một ngày rồi sao anh không ghé thăm?". Cô xóa đi những dòng chữ và bấm nút gọi, số máy không liên lạc được. Cô nhìn xem mình có lộn số không, cô lại bấm máy gọi đi, vẫn không có tín hiệu, chắc là Vũ bận.
Và cô đã giận, cái dỗi hờn của một người con gái đang yêu.
Vài hôm sau Vũ gọi, nhưng cô không nghe máy, cô quyết định một mình chữa bệnh, cô hiểu cơ hội sống của cô chỉ được năm mươi phần trăm, cô tháo sim và chuyển nhà trọ, cắt đứt mọi liên lạc với Vũ.
Những ngày tháng chữa trị bí mật tại bệnh viện là những ngày cô sống không phải là một con người, cô gần như là một con ma vất vưởng, tóc cô rụng dần, da bắt đầu vàng đi, cơ thể gầy rộc xanh xao. Những lần xạ trị khiến cô ói mửa liên tục, cô lê lết trên sàn gạch, rồi nghĩ giá như lúc đó cô chết đi thì có lẽ còn hay hơn, nhưng hình ảnh của mối tình đầu của cô đẹp quá, có lẽ vì Vũ không biết cô bệnh nên không đến thăm, chứ Vũ không hề bỏ rơi cô, anh vẫn gọi cô đó thôi. Nghĩ thế nên cô cố gắng, vì mình và cũng vì người.
***
Một năm sau cô bình phục, căn bệnh kia không quật ngã được ý chí kiên cường, nói chính xác hơn là nó không thắng nổi sức mạnh tình yêu mà cô dành cho Vũ. Tóc cô đã mọc trở lại, da cô trở nên hồng hào hơn, cô ăn được nhiều hơn, giờ thì cô tự tin mình là người khỏe mạnh, cô hơi tiếc là bao nhiêu tiền dành dụm giờ chẳng còn nữa nhưng sức khỏe cô quan trọng hơn, có sức khỏe cô mới được ở bên anh.
Cô đi tìm Vũ, điện thoại của Vũ không gọi được, cô đến nhà trọ nơi Vũ ở ngày xưa, người ta nói Vũ đã dọn đi cách đây một năm rồi, hỏi thăm bạn bè không ai biết Vũ đi đâu cả, cô hoang mang, cô hụt hẫng.
Rồi cô nghiện hút thuốc, nghiện facebook. Cô lục tung từng danh sách bạn bè của mình để hỏi về Vũ, vào face của bạn bè Vũ để lại lời nhắn. Cô post từng tấm hình kỷ niệm của hai đứa lên mong Vũ vô tình nhìn thấy và liên lạc với cô theo số điện thoại mới. Nhưng Vũ như một làn gió độc, thổi qua đời cô một lần rồi mất tích, không để lại dấu vết.
Cô trở lại công việc của mình. Giờ cô còn có một niềm đam mê nữa là viết kịch bản, hôm nào không đi quay, cô lại vào Facebook, viết kịch bản lên đó, cô làm việc điên rồ này chỉ mong Vũ thấy cô đang cố gắng từng ngày, từng ngày. Cô thậm chí vẫn nhắn tin trong cho Vũ mỗi ngày, dù khi cô bận hay khi đau ốm, chưa khi nào cô ngừng hi vọng.
Hôm nay cô post tấm hình cận cảnh gương mặt mình cho Vũ thấy cô mập ốm ra sao, từ lâu cô đã coi Facebook như người tình của cô.
Một cái nick name lạ xuất hiện trong hộp chat trên Facebook:
- Em cho anh xin số điện thoại được không?
- Anh là ai?
- Là một người bạn trên face, theo dõi em từ lâu nay mới làm quen.
- Vậy sao không làm quen từ sớm?
- Từ từ, để tìm hiểu đã.
- Cần gì phải tìm hiểu, thích thì cứ nhào tới.
- Đang thất tình hả?
- Có tình đâu mà thất.
- Sao thay đổi nhanh vậy cô bé, vậy có cho số điện thoại không?
- Số điện thoại để sẵn trên face, bộ không nhìn thấy sao?
- A,... ờ không để ý, vậy cho làm quen nhé!
- Ừ... quen rồi thì có làm tình không?
- Từ từ, đợi yêu cái đã.
- Trước cũng làm, sau cũng làm, vậy sao không làm sớm cho đỡ mất thời gian.
- À, ừ vậy thì làm, nhưng địa điểm ở chỗ nào.
- Gặp đi rồi tính.
Cô thoát Facebook, không muốn nói chuyện với người lạ mặt nữa, cô cảm thấy nó thừa thãi và trống trải. Nằm nhìn trân trân lên mái nhà, tự nhiên cô thấy ân hận, giá như ngày xưa cô đừng tự ái, giá như ngày xưa cô nghe điện thoại của Vũ thì giờ đây cô không lạc mất anh...
***
Cô khoác vội cái áo mỏng, xỏ dép, mở cửa rồi ra ngoài đi dạo. Thoáng thấy bóng dáng một người thân quen, cô dụi mắt nhìn cho kỹ, ngờ ngợ, run run có lẽ nào là Vũ? Hai chân cô líu ríu không đi được, cô đứng tại chỗ, sợ mình nhìn lầm người, nhưng đúng thật là Vũ rồi, cái hình bóng này không thể nào cô quên được.
Vũ bước lại thật chậm, trên tay anh cầm theo một hộp sữa, một phần gà rán mà cô rất thích ăn. Vũ vẫn vậy, chăm sóc cô ân cần và chu đáo, chỉ có Vũ là người đàn ông đầu tiên và duy nhất làm vậy. Cô khóc, hạnh phúc, mừng vui, hờn tủi. Vũ ôm lấy cô thật chặt.
- Sao anh biết em ở đây?
- Anh theo dõi em trên Facebook.
- Vậy người lúc nãy chat với em là...
- Ừ... dạo này ăn nói mạnh miệng quá, nói được là phải làm được đó nghen.
Cô cúi mặt, dụi đầu mình vào vai Vũ, xấu hổ. Vũ kéo cô ra và quay về xe, mở cốp xe lấy ra một bao thư màu đỏ. Vũ nói, giọng ngập ngừng.
- Cuối tuần này anh đám cưới, em nhớ tới dự nhé, bạn bè của anh cũng quen với em nhiều lắm.
Cô nhìn trân trân Vũ, rồi nhìn xuống bao thư, hộp sữa, phần gà rán, cô không thấy gì nữa cả.
Người ta nói đi cuối con đường khổ đau sẽ thấy hạnh phúc và đi đến cuối con đường hạnh phúc sẽ gặp khổ đau, hai ranh giới đó mong manh và cô đã được trải nghiệm nó chỉ trong vài phút.
Minh Vy


Hôn anh, thêm lần nữa nhé!

Mỗi lần đứng trước cửa nhà tôi là cô gái ấy sẽ chuẩn bị nói một câu chuyện, dài và lộn xộn. Còn tôi thì luôn chỉ lắng nghe, trong vai người bạn được gia đình em trả tiền hàng tháng để im lặng và nghe em nói.
***
Đó là ngày cuối cùng của tháng Mười, mưa mang cái rét đầu mùa ùa vào lòng Hà Nội. Những con đường trùng xuống, ảm đạm trong một màn mưa miên man và day dứt. Khi tôi đang ngồi bên cửa sổ căn gác nhỏ của mình, đọc một số tài liệu cho cuộc họp chuyên môn, những hạt mưa hoà vào nhau rồi lăn dài thành những dòng tiếc nuối phía bên ngoài lớp kính, cô gái đó tìm đến trước cửa nhà tôi.
Em đứng trước bậc thềm, giũ nhẹ chiếc ô in hình nhiều bông hoa nhỏ màu cam ngả nâu xếp thành những vòng tròn đồng tâm cho những hạt nước mưa rơi xuống và đưa ngón tay trắng bệch nhấn vào chuông cửa. Nửa phút sau, cánh cửa mở ra. Em đứng trước tôi, mắt nhìn thẳng, cái cổ cao hơi vươn lên dường như đang cố tìm cho mình âm vực của sự bình tĩnh. Và em tìm được. Bình thản, em nhìn vào mắt tôi:
- Em cần nói chuyện.
Em co người, vùi mình vào chiếc gối màu xanh nhạt đặt ở góc chiếc ghế đệm trắng, mắt nhìn đăm đăm vào bức tranh "Phố" treo ở bức tường đối diện. Tôi lặng im nghe em nói, lặng im như từ trước đến giờ vẫn vậy, trong vai người bạn được gia đình em trả tiền hàng tháng để im lặng và nghe em nói.
Người ta nghĩ em nên có một người có thể khiến em tin tưởng và tâm sự, bởi có một ngày, họ nhận ra em không có đến một người bạn thực sự. Em chìm trong câu chuyện của mình, miên man nói, mắt vẫn không rời bức tranh trên tường – bức tranh vẽ một góc phố nào đó của Hà Nội với những đường nét đơn giản và gam màu của quen thuộc của mùa Thu. Câu chuyện dài ra theo những lúc đến giảng đường, về nhà, ngồi vào bàn ăn, bữa trưa một mình, những món ăn từ rau đến thịt, đến cả chiếc đĩa đựng những quả táo, chiếc găng tay lấy đồ nướng trong lò của cô giúp việc tên Hoài, chương trình tivi lúc ba giờ chiều, chiếc áo dài cô biên tập viên mặc, bản nhạc đàn bên dương cầm đứt đoạn bởi cơn mưa, và mùi mưa lạnh giá tràn căn phòng...
- Bây giờ anh muốn làm gì? – Em đột ngột quay sang và hỏi tôi.
- Làm gì à? – Tôi hỏi lại trong lúc tìm kiếm một suy nghĩ – Tôi muốn một giấc ngủ dài, quên tuốt những cuộc họp rắc rối. Khi tỉnh dậy, tôi sẽ ăn một tô phở nóng.
- Em chẳng thích ngủ, và cũng chẳng muốn ăn phở. – Em nhún vai.
...
- Em chỉ muốn đi...
...
- Hôm nay đủ rồi. Em về đây!
- Đủ rồi? – Tôi nhìn em hoài nghi.
- Vâng, đủ rồi!
- Tôi thấy có chuyện gì đó khác!
- Anh mắc bệnh nghề nghiệp nặng quá rồi đấy. Có lẽ với bác sỹ tâm lý thì đầu óc ai cũng có vấn đề! – Em cầm chiếc ô với những vòng tròn hoa đồng tâm lên, bước về phía cánh cửa.
- Em cứ quay lại nếu thấy cần!
...
Đó là cuối chiều của một ngày cuối tháng Mười, trời tối sớm, không gian là một màu ảm đạm và buồn bã. Bốn mươi lăm phút sau khi 'bệnh nhân' của tôi bước ra khỏi cánh cửa, tôi đã quay lại và tiếp tục nhấn chìm mình trong đám tài liệu với mong muốn về một giấc ngủ dài và tô phở nóng sau khi thức dậy. Ngoài cửa kính, mưa rơi mỗi lúc một nặng hạt, những cành cây run rẩy trong từng cơn gió lạnh.
Trong một thoáng, tiếng chuông cửa kéo tư tưởng vừa tự do bay tung lung quay lại với căn phòng nhỏ. Cô gái ấy lại đang đứng trước cửa nhà tôi, tay giũ nhẹ chiếc ô in hình những bông hoa li ti xếp thành nhiều vòng tròn đồng tâm. Nửa phút sau, cánh cửa mở ra. Em đứng đó, những sợi tóc thấm nước mưa, bết lại thành những lọn nhỏ, vai áo trắng và gấu quần jeans thì đã ướt nhẹp. Em ngước lên, lặng lẽ nhìn tôi bằng ánh mắt trong suốt, đôi môi mím chặt và cố giữ cho mình đứng vững trên đôi chân run rẩy vì lạnh.
- Tôi nhớ em có mang ô!
- Vâng... – Em cúi mắt xuống.
- Vào đi ! – Tôi đẩy vai em qua khỏi cánh cửa. – Và nói cho tôi nghe đã xảy ra chuyện gì.
Căn phòng tê cứng trong im lặng. Em so vai trong chiếc chăn mỏng và duỗi nhẹ những ngón chân đỏ ửng – dường như đã đi bộ rất xa, xoay nhẹ người trong bộ đồ rộng rãi tôi đưa em thay trước đó, mắt vẫn đăm đăm nhìn vào bức tranh 'Phố' treo trên tường, màu sắc ấm áp hơn đôi chút với cái chụp đèn vừa bật sáng. Tôi ngồi vào chiếc ghế bên cạnh và chờ đợi. Cảm giác thật khó tả khi nhìn vào em trong khoảnh khắc đó, giống như em đang quay lưng về phía tôi, quay lưng lại với thế giới đằng sau, gương mặt chìm trong bóng tối của sự cô độc đang khao khát được chia sẻ. Em nhắm mắt:
- Ba mẹ em ly hôn rồi. Sáng nay mẹ đã lên máy bay...
...
- Mẹ sang Ý, còn em thì chưa bao giờ thích nước Ý cả. Em chỉ muốn Hà Nội.
...
- Ba nói với em: "Ba rất tiếc". Và chiều nay, ba đi Nha Trang dự hội nghị...
...
- Cô Hoài rất buồn vì mẹ đi. Chiều nghe tin con trai cô ấy ở quê ốm. Thế nên cô ấy đã xin nghỉ ba ngày... Em dặn cô ấy nghỉ một tuần. Em nói em tự lo được...
...
- Dù sao em cũng đã 21 tuổi rồi. Em đã rất lớn. Em đã học qua lớp nấu ăn, biết dọn nhà, đến trường, về nhà, chơi dương cầm hoặc xem tivi khi buồn... Không còn là con bé 6 tuổi phải để người lớn giục đi ngủ...
...
- Ba không hay ở nhà với em. Mẹ cũng thế...
...
- Suy cho cùng, em chỉ quen với sự có mặt của cô Hoài. Em chẳng thấy có gì thay đổi ngoài sự vắng mặt của cô ấy. Nhưng...
...
- Hôm nay em ở lại đây được không ? – Em choàng mở mắt rồi quay sang nhìn tôi, vẫn ánh nhìn trong suốt nhưng lấp lánh những niềm hy vọng của một đứa trẻ.
- Nếu em muốn. Nhưng em sẽ nấu bữa tối, đồ ăn có trong tủ lạnh. – Không tỏ ra ngạc nhiên, tôi khoát tay làm một động tác chỉ về phía nhà bếp.
Em nhoẻn cười, gạt chiếc chăn mỏng sang, đi về phía nhà bếp, bỏ mặc tôi phía sau – đăm đăm nhìn vào bóng gót chân em thấp thoáng sau gấu quần phải xắn lên vì quá dài.
Đó là một buổi tối của ngày cuối tháng Mười, căn phòng hơi se lại bởi cái rét đầu tiên vừa mới về ngày hôm qua giữa lòng thành phố. Phòng ăn ấm áp với những chiếc đèn rủ xuống từ trần nhà, toả ra thứ ánh sáng màu mật ong loãng dịu nhẹ. Em đặt tô canh xuống bàn, đến gần và hôn nhẹ lên tóc tôi. Tôi ngạc nhiên nhìn em. Em cười :
Như một gia đình vậy !
Ừ, "như một gia đình". Đã lâu rồi, tôi không thấy trong lòng nhẹ nhõm đến lạ lùng như vậy. Có lẽ việc sống quá lâu với những bữa ăn một mình khiến khoảnh khắc này trở nên rất khác biệt.
- Tại sao anh không sống với ba mẹ?
- ...
- Ba mẹ anh không giống ba mẹ em. Họ vui hơn mà! – Em ngước mắt nhìn lên những chiếc đèn, mắt long lanh sáng với những ý nghĩ vui vẻ về ba mẹ tôi.
- ...
- Anh thử món canh đi. Em vừa đọc công thức làm nó trên gói hạt nêm. – Em mỉm cười – Em chưa từng làm, cũng chưa ăn bao giờ. Hồi trước, em gọi đó là Món canh cho Thỏ. Có quá nhiều loại củ, anh thấy không...
- ...
- Anh thấy ngon chứ? Cả món này nữa... Trong tủ của anh rất nhiều đồ... Chị ấy mua cho anh hả?
- "Chị ấy"? – Tôi ngước lên – À, mẹ tôi.
Em ngậm đầu đũa, mắt lại ngước về phía những bóng đèn.
Phần còn lại của bữa tối trôi qua im lặng. Gần hai năm, tôi đã tạo ra một thói quen là nghe em nói và không can thiệp nhiều vào mạch ngôn từ của em. Cho đến lúc muốn nói về bữa tối dành cho Thỏ với 70% rau củ quả thì bắt gặp những suy nghĩ trong mắt em. Ừ, có lẽ sự vui vẻ lúc này đối nghịch quá với nỗi buồn em mang theo. Có một gia đình vừa mới tan vỡ.
...
Đó là đêm cuối tháng Mười trời mưa, khi đồng hồ đang chỉ về những giờ cuối cùng của ngày, cô gái ấy và tôi đang ngồi trên những chiếc ghế khác nhau, theo dõi một chương trình tổng hợp bóng đá. Một lát sau, em đứng dậy, làm một điệu bộ rón rén rất buồn cười và đi về phía tôi trên những ngón chân. Em ngồi xuống tấm thảm dưới chân tôi, vươn tay choàng qua cổ tôi:
Em chỉ muốn được ôm thật chặt!
Một vài giây để cảm nhận mùi hoa Lavender trên tóc em.
Lẽ ra anh nên nói những lời vui vẻ trong bữa tối chứ? Ăn tối với anh thật là chán!
...
Tôi đưa tay và ôm lấy em. Cái ôm chặt tốt cho một thân thể rã rời sau những ngày mệt mỏi. Nghe cánh tay em siết lại trên cổ tôi, để gần nhau thêm một chút.
- Nếu em muốn hôn anh thì sao? – Em thì thầm cùng với một nụ cười nghịch ngợm.
- Em có biết mình đang đi đâu không?
- Có!
Và chỉ một động tác đơn giản, em áp môi em vào môi tôi. Đó là những thời khắc cuối cùng của tháng Mười, khi ngoài trời, mưa vẫn nặng hạt rơi, gió thổi lạnh từng cơn, và phía bên trong căn phòng, chúng tôi đã hôn nhau rất lâu...
...

- Anh sẽ nhường giường của anh cho em chứ?
- Em sẽ ngủ ở salon, tiểu thư ạ!
- Đàn ông galant sẽ nhường giường nệm cho phụ nữ và ngủ ở trên ghế!
- Hãy ra salon nằm đi, em sẽ có một chút kinh nghiệm mới mẻ. Tôi nghĩ là em đã chán giường nệm rồi đúng không?
- Anh không galant chút nào!
- Cảm ơn vì lời khen!
Tháng Mười đang trôi qua những giây cuối cùng. Khi cô gái ấy đã cuộn mình trong tấm chăn ấm và nằm im trên ghế salon trong phòng khách, khuôn mặt giấu vào chiếc gối mềm màu xanh cốm nhạt, tôi trở lại phòng ngủ, khép cửa lại và vùi người vào đám chăn gối của mình. Tôi đã nghĩ, nếu có thể, tôi muốn hôn cô ấy thêm một lần nữa, và có thể là một lần nữa, một lần nữa...
...
- Em vừa bò vào giường tôi đấy! Em là một cô bé hư hỏng ! – Tôi gối đầu lên cánh tay mình, hé mắt nhìn em trong ánh đèn ngủ màu cam nhạt.
- Không, em không hư hỏng! – Em chun mũi bướng bỉnh. – Ở ngoài đó sợ lắm, gió cứ thổi mãi. Cành cây đập vào cửa sổ nhà anh nghe như có ai gõ cửa vậy!
- Em thật nhát gan, chẳng chịu nổi lấy năm phút một mình!
- Không! Chẳng qua đây đâu phải nhà em? Em không quen.
- Em đã lê la ở đây gần hai năm rồi!
- Nhưng vẫn không phải nhà em...
- Em không sợ tôi sẽ làm gì em sao?
- Anh sẽ làm gì em à?
- Có thể!
- Nhưng em đang mặc một bộ đồ buồn cười và chẳng sexy chút nào hết!
- Thế thì sao? Em không thấy lúc nãy tôi hôn em rất say sưa đấy à?
- Anh thích hôn em đấy chứ?
- ...
- Đấy là nụ hôn thứ hai của em.
- Thứ hai?
- Lần đầu tiên khi em học lớp 11, cậu bạn cùng lớp. Em thấy nó rất khó chịu và bọn em đã không hẹn hò thêm nữa.
- Vậy lần này thế nào?
- Khó chịu bình thường! – Em cười.
- Em nói dối. Tôi thấy là em cũng rất say sưa!
- ...
- Thôi ngủ đi. Em tránh xa tôi ra. Tôi sợ những móng tay của em! Nếu thức khuya hơn nữa, mai tôi sẽ muộn làm và tôi sẽ giết em.
- Được thôi! – Em nhướn mày và quay đi.
Chúng tôi nằm quay lưng vào nhau. Tôi vẫn cảm nhận được hơi ấm từ cô gái ấy, một luồng ấm áp với những cảm xúc rất buồn cười. Bên cạnh tôi, một cô gái 21 tuổi, dường như chưa kịp lớn bởi tuổi thơ thiếu sót quá nhiều ký ức, để thậm chí không thể cảm nhận được sự tan vỡ, không biết cách khóc khi ba mẹ mình ly hôn, nói rất nhiều mỗi lần đến gặp tôi, chỉ yêu cầu được lắng nghe bởi như thế với em đã là đủ, đề nghị được ở lại nhà tôi vào một tối tháng Mười mưa lạnh buốt và chui vào giường tôi lúc Mười hai giờ đêm nhưng lại làm cho tôi có cái cảm giác thật yên lòng, vì tôi biết mình sẽ không "làm gì".
Sự xuất hiện của em trong căn nhà buồn tẻ này đã trở nên tự nhiên và thân quen quá đỗi. Có lẽ đó là, cảm giác cần che chở và không thể làm tổn thương một cô gái đã quen với việc bị thương quá nhiều trong đống nhung lụa của mình...
...
Khi tôi đi làm, cô gái ấy vẫn đang còn say ngủ, mặt quay về phía tôi nằm nhưng hai bàn tay thì giấu dưới gối. Tôi để lại cho em một mấu giẩy ngắn gọn: "Tự lo bữa sáng nhé!" và vội vã ra khỏi nhà. Lúc trở về, tôi nhận được một mẩu giấy to gấp sáu lần mẩu giấy tôi để lại, và những gì em viết: "Em sẽ sang Ý tìm mẹ. Khi mẹ đi, em đã trốn trong phòng và không ôm mẹ. Chiều ngày mùng 8 em quay lại Hà Nội. Em cũng đã gọi cho ba và nói ba cắt hợp đồng với anh. Bởi vì, lúc 5 giờ chiều ngày mùng 8 tháng Mười một, nếu anh ra đón em ở Nội Bài, em sẽ trò chuyện với anh miễn phí trong suốt phần còn lại của ngày tháng. Và hôn anh thêm một nụ hôn nữa, một nụ hôn nữa, một nụ hôn nữa..."
Mai Minh
Đừng để tôi phải giết anh

(Truyện dự thi - Kinh dị) Xin đừng dù chỉ một lần yêu một ai đó trong sự hời hợt, không thật lòng, lợi dụng, giả dối. Xin đừng dù chỉ một lần làm tan vỡ trái tim những cô gái. Hãy tự chủ trong tình yêu dù lúc đó bạn có yêu người đó nhiều đến mức nào, tình yêu làm tan chảy mọi trái tim phụ nữ nhưng đừng để nó điều khiển, kiểm soát hay phá nát cuộc đời bạn. Bởi đơn giản, nó không đáng. Hãy để cuộc đời điều khiển luật nhân quả và có những thứ ắt sẽ phải trả giá.

Tôi hộc tốc phóng xe về nhà, tôi không biết mình đi đâu nhưng tôi đang chạy.
Tôi run... và sợ. Đôi tai ong ong, không nghe thấy gì, cảm giác như ai đó rượt đuổi theo mình.
Khẽ khàng mỡ cửa, khẽ khàng dắt xe vào nhà.
Tôi cố gắng nhẹ nhàng hết mức có thể. Nhưng bàn tay tôi vẫn cứ run lên tạo nên những tiếng động giật mình giữa không gia im ắng.
Ánh mắt anh lại hiện lên trong đầu.
Lao lên phòng, tôi lôi con dao bọc một lớp áo mưa trong túi.
Đỏ ngòm nhưng là một màu đỏ tươi, tôi đã lau qua nó ngay sau khi đâm anh nhưng máu ở đâu ra lại nhiều đến vậy.
Tôi run lên cầm con dao xả sạch trong bồn rửa mặt, nhét túi ni-lông vào một cái túi đen, đút tạm dưới gầm tủ quần áo.
Tôi nghĩ, ngày mai sẽ đem vứt hết chúng đi một nơi không ai có thể tìm thấy. Sông. Tôi sẽ vứt chúng xuống sông. Liệu ai đó vớt được thì sao? Không lo, nước sông sẽ rửa trôi mọi dấu vết. Chỉ có điều, nếu ai đó nhìn thấy tôi làm việc đó thì sao? Tôi phải đi vào lúc nào để càng ít người để ý càng ít người nhìn thấy..
Cộp! cộp! Tiếng gõ cửa. Đứt dòng suy nghĩ của tôi.
- Nga à? Sao về muộn thế con?
Tôi liếc đồng hồ. - Mới 11 giờ, tôi xả nước to lên hơn
- Mẹ đang định gọi cho Hùng, đi chơi gì mà muộn thế.
Hùng - khuôn mặt đau đớn của anh ta thoáng hiện lên đầu tôi.
Trong gương khuôn mặt tôi tái nhợt, tôi nhìn vào đôi mắt của tôi. Tôi thấy Hùng.
- Bọn con đi xem ca nhạc mà - Tôi lại nhìn thấy đôi mắt anh ta - Hùng đưa con về tận cửa nhà, mẹ cứ ngủ tiếp đi, con cũng mệt rồi.
- Ừ nghỉ sớm đi - Tiếng bước chân mẹ xuống cầu thang xa dần.
Tôi trùm chăn, nằm co ro ôm lấy đầu gối. Một cảm giác tê tê ở vai. Tôi nhắm mắt nhưng không ngủ nổi, cái cảm giác rùng mình khiêm khiếp. Tôi mở mắt ra và khóc, nấc lên, và ngủ lúc nào không hay.
***
Sáng hôm sau, tôi đi làm từ rất sớm. Tôi không muốn gặp bố mẹ, tôi sợ nhìn vào mắt họ.
Tôi viết giấy dán ngoài phòng "Con ăn sáng ở bên ngoài. Công ty đang có dự án"
Tôi sợ họ sẽ phát hiện ra điều gì đó.
Tôi không dám vứt con dao đó đi đâu. Tôi sợ có người trông thấy tôi. Tôi khóa cửa để mẹ không vào được. Tôi dấu nó dưới tấm nệm.
Nơi tôi làm rất đông người, mỗi người một góc và có một chiếc máy tính riêng. Công việc chinh là đăng tải, nhặt nhạnh tin tức, mỗi người một mảng. Hầu hết là ít giao tiếp với nhau, cứ tới công ty là chúi đầu vào làm cho đủ định mức. Không ai chú ý tới vẻ mặt của tôi cả, tôi cứ lặng lẽ làm việc, đầu vẫn nhớ.
Tôi đến nhà anh ta vào buổi tối. Lúc đó tôi muốn anh ta giải thích. Anh ta không giải thích mà công nhận. Anh ta công nhận đã lợi dụng tôi, vì tôi giống cô gái mà anh ta yêu nhưng anh ta không có được. Phải! Bây giờ cô ấy chấp nhận anh ta rồi, anh ta không còn cần tôi nữa.
- Cô ấy đã đồng ý hẹn hò với anh. Chúng ta chia tay đi! - Anh ta nói
Tại sao? Đây là lần đàu tiên tôi yêu, tôi đã tưởng mọi thứ là thật, tôi đã tưởng anh ta yêu tôi thật lòng. Vì sao lại chọn tôi để lợi dụng, tôi còn quá non nớt và chân thật, anh ta không thấy sao? Tôi không thể nói bất cứ điều gì, tôi khóc.
- Anh yêu em cho em bớt cô đơn. - Anh ta lại ôm tôi, nâng khuôn mặt tôi - Em thật xinh đẹp... giống như cô ấy vậy.
Anh ta cầm ly rượu bước ra phía ban công. Ngoái lại:
- Em về đi, cứ để lại chìa khóa trên bàn. - Anh ta cười - Sau này anh sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra cả.
Tôi lặng lẽ ra về. Phía mặt bàn có chiếc dao gọt hoa quả. Tôi vứt túi xuống đất, lao ra ban công và đâm anh ta từ phía sau. Anh ta quay lại đau đớn nhìn tôi, tôi đâm anh ta - thêm một lần nữa.
Điện thoại rung lên. Không phải của tôi, của chị bên cạnh. Hết giờ làm, tôi đi ăn một mình.
Tương ớt, cà chua, mọi thứ khiến tôi nhớ tới máu trên con dao tôi đâm anh ta.
Tôi nôn ọe không thể ăn nối thứ gì.
***
Ngày thứ hai, tôi lại tìm cách ra khỏi nhà để không chạm mặt bố mẹ.
Tôi làm việc như thường ngày.
Tranh thủ tôi lướt qua facebook, có những người bạn vẫn để lại lời nhắn trên tường của anh ta, vẫn trêu đùa rủ rê qua những status cũ, có lẽ chưa ai phát hiện ra anh ta đã chết.
Tôi nhìn cái khuôn mặt của anh ta trên avatar. Anh ta đáng chết. Nhưng giá mà không phải bằng tay tôi.
Tôi tắt phụt máy tính và đi ăn.
Ngày hôm nay tôi đã khá bình tâm hơn. Có lẽ sẽ chẳng ai biết nổi chuyện gì. Nhưng tôi sẽ phải giải thích thế nào với bố mẹ khi người ta phát hiện ra xác của anh ta. Bố mẹ sẽ đoán ra tất cả. Tôi không muốn làm bố mẹ đau lòng.
Đáng nhẽ tôi không nên giết anh ta.
Chiều ngồi làm việc tôi lại tranh thủ vào facebook, bỗng dưng tôi muốn nhìn thấy khuôn mặt anh ta - lần cuối cùng.
Không thể truy cập, không thể hiển thị, không thể tìm thấy.
Nói một cách khác, facebook của anh ta đã biến mất trên facebook, ai đã làm chuyện này chứ? Người nhà anh ta đã phát hiện anh ta đã chết rồi sao? Công an đang điều tra các mối quan hệ của anh ta?
Rồi tôi cũng sẽ bị sờ gáy. Có thể không, không ai liên quan tới anh ta biết gì về tôi cả. Anh ta thích giấu giếm tôi, nhưng bạn bè tôi vài người biết. Không đâu, chúng sẽ không bao giờ tố cáo tôi...
Tôi suy nghĩ trên đường về nhà và cảm thấy nguy cơ tôi bị bắt là rất thấp. Vì thực tế, không ai biết về mối quan hệ của chúng tôi cả. Nhìn bề ngoài, giữa tôi và anh ta càng không thể có mối liên kết gì.
Ai mà ngờ được sự lạnh lùng, tẻ nhạt, khinh rẻ tình cảm của anh ta lại cũng có ích. Sẽ chẳng tìm thấy gì thuộc về tôi trong căn nhà ấy. Tôi nghĩ, mình sẽ thoát tội.
***
Ngày thứ ba, tôi đã ngủ ngon một đêm từ sau cái đêm hôm ấy.
Con dao biến mất. Tôi có ý định thủ tiêu mọi thứ vào hôm nay một ngày thứ 7 đẹp trời. Rất đông người ở bờ sông để hóng mát sẽ không ai chú ý tới tôi cả.
Nhưng vì sao con dao biến mất? Chắc chắn là mẹ tôi đã lấy nó...
Tôi chạy xuống nhà tìm mẹ nhưng tầng một trống trơn.
Tôi lại chạy lên tầng lấy điện thoại.
Vì ngủ quá say tôi đá nó rơi xuống dưới gầm giường.
Cầm máy.17 cuộc gọi nhỡ từ số của Hùng.
Tôi rùng mình kinh hãi.
Tôi đã bị phát hiện, họ sẽ tìm thấy tôi mất, tôi phải chạy trốn. Tôi sẽ đi Thái ngay hôm nay, bạn thân của tôi sẽ giúp tôi.
Cũng có thể chỉ là họ muốn báo tin dữ cho tôi thôi. Ai đó trong bạn bè anh ta đã biết về tôi. Tôi phải bình tâm như đi du lịch bình thường mới được. Tôi viết thư để lại cho bố mẹ.
Tôi thu xếp quần áo vội vàng, lấy hộ chiếu, đến ngân hàng rút tiền.
Tôi đến sân bay, hai tiếng nữa mới có chuyến bay đi Bangkok, nửa tiêng nữa mới làm thủ tục.
Tôi ngồi chờ trong hoang mang.
Điện thoại lại reo lên của chị cùng công ty, tôi không nghe.
Điện thoại của cái Hà, cái My,...sao bạn bè lại gọi cho tôi liên tục?
Tôi đã bị phát hiện thật rồi. Tôi phải chạy trốn ngay bây giờ.
Nhanh lên thời gian, sao lúc này thời gian lại trôi chậm thế.
Tôi vứt chiếc điện thoại đang rung liên tục vào thùng rác. Tôi cảm giác như mình đang bị truy nã vậy.
Mặc chiếc trùm kín đầu, đi vào nhà vệ sinh.
Lướt qua một người đàn ông mặc áo măng tô cũng trùm kín mặt.
Anh ta...có mùi rất quen. Giống mùi nước hoa của Hùng.
Tôi bị ám ảnh bởi anh ta rồi.
Trở lại ghế chờ, tôi liếc nhìn, hôm nay sân bay vắng.
Tờ báo của ai để lại ghế bên. "Hận tình - giết người yêu" - Tít báo đập vào mắt tôi.
Tôi lặng lẽ cầm lên.
"...phát hiện ra xác của nạn nhân tại khu để xe nhà vào sáng sớm hôm nay. Nguyên nhân tử vong nghi ngờ do bị ngã từ trên cao, dập nát toàn bộ nội tạng, mất máu, đứt mạch máu não. Cơ quan điều tra phán đoán..."
Những chuyện vẫn xảy ra thường ngày, thật khiến tôi rùng mình.
Đến giờ, tôi kéo cặp đi đến cánh cửa tự động...cửa không mở. Tôi bước tới gần hơn chút nữa. Cửa kính không mở. Tôi tiến gần hơn chút nữa.
Cửa vẫn không mở!
Quay sang phía bức áp kính poster quảng cáo. Tờ poster quảng cáo ô tô đen, tôi...tôi không nhìn thấy mình.
Tôi chạy, tôi chạy lại boot điện thoại gần nhất. Tôi gọi cho cái My bạn tôi.
- Alo. Ai đấy? - My
- Tao đây. Nga đây. Tao muốn nhờ mày...
- Ai đấy? - My hấp tấp - Ai đấy? Nói đi, xin hỏi đầu dây là ai đấy ạ?
- Là tao đây, là Nga mà, tao đang nói chuyện với mày đây - Tôi gào lên
- Xin lên tiếng đi ạ, ai vậy nói gì đi chứ - My vẫn tiếp tục.
Tôi buông tay, dập điện thoại. Tôi đứng sững giữa sảnh sân bay.
Một ngày thứ 7 trời nắng đẹp.
Tôi phát hiện ra - mình đã chết.
***
"...Cơ quan điều tra phán đoán, cô gái đã bị ẩn ít nhất từ tầng 10 của khu nhà sau khi giằng co với hung thủ. Trên cơ thể cô có phát hiện ra một mẫu máu của người khác mà công an tình nghi đó là máu của hung thủ. Trên người cô không có giấy tờ tùy thân nên hiện tại chưa phát hiện ra danh tính của nạn nhân, nạn nhân đeo một chiếc nhẫn có khắc chữ - Hùng..."
MsQuan


Màu Đỏ [ :(( ]

Bất ngờ Tuấn đặt một nụ hôn lên đôi má bầu bĩnh của An. An cũng cảm thấy thật lạ. Má An nóng bừng lên.
***
- Mặt trời có màu gì?
- Để người ta nhớ lại coi, à, nó có màu lửa. Anh biết lửa không? Nó rất nóng.
- Thế cỏ có màu xanh như thế nào?
- Xanh như mùi lá vậy! Xanh êm ái, xanh như giấc ngủ dịu dàng vậy!
- Vậy màu vàng thì sao?
- An đưa tay cho Tuấn đi!
- Để làm gì? Đây này!
- Đâu?
- Đây!
- Ờ, được rồi, mình đi nhé!
- Đi đâu?
- Ra ngoài sân.
- Có gì ngoài đó vậy?
- Có nắng.
- Sao Tuấn biết ngoài đó có nắng?
- Ờ, tối nào Tuấn cũng nghe thời tiết!
An gật đầu rờ rẫm đi theo Tuấn ra sân. Ra đến nơi, Tuấn bảo:
- An thấy sao?
An đứng lặng đi một chút rồi nói:
- Thấy ấm ấm!
Tuấn mỉm cười:
- Màu vàng đấy! Nắng rất vàng!
An ngẩn người một lúc. Rồi nói:
- Tuấn hạnh phúc hơn An!
Tuấn ngạc nhiên:
- Sao An cho là vậy?
An đáp:
- Tuấn đã biết cuộc sống hình dáng ra sao rồi mới bị mù. Còn An thì...
Cả hai cùng im lặng. Cả hai cùng bị mù. An sinh ra đã không nhìn thấy gì còn Tuấn thì mới bị từ năm lớp 8. Hai người quen nhau đã một tháng nay rồi. An còn nhớ hôm quen nhau. Hôm ấy An đang mò mẫm đi trên đường thì đụng vào Tuấn. Tuấn quát:
- Mù à? Sao không nhìn thấy người ta?
An đáp:
- Xin lỗi anh, tôi mù thật!
Bên kia im lặng và hồi lâu, An nghe có tiếng thở dài:
- Xin lỗi bạn, tôi cũng thế!
Và quen nhau. Từ ngày chơi với Tuấn, An biết được nhiều hơn về hình dáng của mọi vật, màu sắc bằng cảm giác. Màu xanh là màu bình yên, màu của mùi hăng hăng, dễ chịu. Màu vàng là màu âm ấm, màu của cảm giác hớn hở. Màu tím là màu của giấc mơ, của mơ mộng, của sự chờ đợi không biết mỏi mệt... Tuấn kể cho An nghe rất nhiều về cuộc sống, về những con vật dễ thương như gâu gâu là tiếng của con cún. Con cún là cảm giác của sự nô đùa, của cái lưỡi ươn ướt, âm ấm trên tay An. con cá là tiếng róc rách, con gà là ngày mới bắt đầu. Mặt Trăng là mẹ, Mặt Trời là cha, những vì sao là bè bạn, và mưa luôn cuốn phăng tất cả những nỗi buồn...
- An nghĩ gì vậy?
- Màu đen, An biết rõ nhất là màu đen. Khi tất cả ra đi thì chỉ còn màu đen. Màu bất lực.
An thở dài sau câu nói đó. Tuấn siết chặt tay An:
- Không phải! Màu đen là ngôi nhà.
- Ngôi nhà thế nào?
- Là gồm tất cả các màu trộn lại, là giấc ngủ, là bình yên của màu xanh, là giấc mơ của màu tím, là nắng của màu vàng, là...
An ngắt lời Tuấn:
- Tuấn này, màu đỏ là sao?
- Màu đỏ á! Màu đỏ là.....
Bất ngờ Tuấn đặt một nụ hôn lên đôi má bầu bĩnh của An. An cũng cảm thấy thật lạ. Má An nóng bừng lên.
- Cái gì vậy Tuấn?
- Môi của Tuấn, má của An, đó là nụ hôn Tuấn vừa hôn An.
- Tại sao?
- Màu đỏ đấy!
- Đỏ?
- Ừ, đỏ!... An! Đứng lại đi! An bỏ chạy. An cảm thấy một điều gì rất lạ đang xảy ra trong An. Và An muốn rời khỏi chỗ này. Chẳng phải là sự chạy trốn, mà là cái gì đó rất lạ, đầy phấn khích. Phấn khích của màu vàng, phấn khích của tiếng gâu gâu, phấn khích của tiếng róc rách...
Tuấn hét lớn:
- Coi chừng hồ nước trước mặt đấy!
Không kịp rồi, An thấy mình hụt chân. An thấy mình rơi xuống nước. Nước có màu gì nhỉ? An sặc. An muốn chạy ra khỏi chỗ này nhưng An chẳng biết phải làm gì. An vùng vẫy. An chìm. Chợt An cảm thấy một vòng tay ôm ngang người mình. Tuấn đưa An lên bờ. An ho sặc sụa, nhưng An vẫn cố nói.
- Tại sao Tuấn nhìn thấy được? Tại sao Tuấn nói dối An?
Tuấn im lặng cầm bàn tay của An đặt lên ngực trái của mình:
- Đây là màu đỏ, bởi vì màu đỏ, An !
Hà Nội 2002
Hoàng Anh Tú